blog, câu chuyện, story, tâm sự

“Thà cô đơn, cô đơn cho trọn kiếp, chứ biết nhau làm chi, để rồi mới thoáng hạnh phúc đã lại cô đơn.”

Cái cảm giác lưng chừng như vậy, nó làm người ta chết dần, chết mòn. Mà…mấy người ác lắm, viện lý do cô đơn để làm người ta đau…”

Qua hai lăm nhìn lại, thấy cuộc đời như một cuộc hành trình.

Ngày nào còn được đi, được nhìn, được nghe, được gặp gỡ mọi người, được ghi lại những trải nghiệm của bản thân là còn được sống. Sống mãnh liệt, sống rất yêu thương.

Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Nhưng rồi nhanh chóng quên đi sự ủy mị thoáng qua, nhận ra rằng muốn đến được đích, thì phải bước đi trước đã. Thứ quan trọng không chắc nằm ở đích đến, mà nằm rải rác dọc đường đi, nếu chú ý tìm, sẽ tự dưng bắt gặp.

Trích: “Lưng Chừng Cô Đơn”

Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch

 

blog, câu chuyện, tâm sự

“LẠC”

Rồi sẽ ra sao nếu bản thân cứ như vậy, cứ ruồng rẫy, xa dần với chúng bạn? Chỉ còn một tâm hồn trống trải và cô đơn? Sợ hay không sợ? Thực sự, bản thân cũng không thể giải thích.

IMG_20150606_1

Giống như một sự trả giá. Những mối quan hệ, những người bạn thân thiết, chính bản thân đã làm chúng dần dần trở nên xa cách mà giờ cảm thấy lạc lõng, buồn lặng đến lạ.

Nếu như cái câu “mày còn đó không?” mang đến niềm vui, niềm hạnh phúc vô vàn khi bạn bè vẫn còn quan tâm và hỏi thăm; thì sau dăm ba câu nói bập bõm, người ta lại kết thúc thờ ơ bằng “thôi tao đi ngủ đây”.

Tệ, rất tệ. Buồn, rất buồn. Và thê lương, thực sự rất cay nghiệt.

Lạc lõng, rồi lại chìm vào trong cảm xúc. Bấy lâu nay, bản thân đã làm gì? Những người bạn, chúng nó đã làm gì? Sự thân thiết nay đâu còn? Những câu chuyện ngày xưa đâu thấy. Chỉ thấy một khoảng cách vô thường, lạnh lẽo và buốt giá.

Rồi sẽ ra sao nếu bản thân cứ như vậy, cứ ruồng rẫy, xa dần với chúng bạn? Chỉ còn một tâm hồn trống trải và cô đơn?Sợ hay không sợ? Thực sự, bản thân cũng không thể giải thích. Cảm giác mọi thứ dần trở nên thật vô nghĩa.

Ngày mai sẽ ra sao? Ngày mai sẽ như thế nào? Thật chưa từng nghĩ đến và thật không muốn nghĩ tới. Muốn trở lại làm một đứa con thơ ngây dại, vô âu, vô tư và hồn nhiên.

Nhưng, cuộc sống đâu có những thứ dễ dàng như vậy. Lịch sử đâu thể lặp lại. Vận mệnh đâu thể xoay ngược. Lại chỉ cố thể cố gắng cho hiện tại và cho tương lai.

tâm sự

SẮP TỐT NGHIỆP RỒI SAO???

Sẽ chẳng còn mấy những ngày chúng ta bên nhau cười đùa, quây quần như thế này. Rồi mỗi đứa mỗi nơi, mỗi đứa sẽ lại bận rộn với hàng tá công việc của riêng mình. Những giây phút của đời sinh viên, vô tư, vô lo dần dần sẽ khép lại. Rồi cánh cửa mới sẽ mở ra, không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng cứ tin đi và hãy tin đi. Tụi nó và bản thân mình, tất cả đều sẽ ổn, đều sẽ nở hoa. Chỉ là thời gian để những nụ hoa chúm chím nở thành những bông hoa tươi thắm, đẹp rạng ngời mà thôi.

Bên ly trà đá, vẫn những câu chuyện ấy, vẫn những chủ đề ấy, vẫn những cảm xúc “lạc” ấy và vẫn những con người ấy. Nhưng dường như, bản thân nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn.

Có những tâm sự muốn nói ra nhưng lại giữ trong lòng, cất đi vào sâu thẳm. Cứ cười đùa, vui vẻ, lạc quan và yêu đời. Tương lai mà, ta đâu thể biết trước được. Số phận mà, ta đâu thể định đoạt được.

Bầu trời như hiểu được tâm trạng của mấy con nhóc mệt phờ người sau quãng thời gian thi cử căng thẳng. Nóng nực, bê bối, nắng mỉm cười rạng rỡ và cơn mưa rào đầu hạ. Tất cả được hòa trộn với nhau như trêu đùa từng đứa. Nắng – mưa thật thất thường giống như suy nghĩ lẫn lộn, không đầu, không cuối, không điểm tựa, không vạch xuất phát, không đích đến của những đứa sắp bị đuổi khỏi trường – thật điên điên và khùng khùng. Trời – chẳng đẹp đẽ gì, nhưng lúc nào cũng tự cho mình cái quyền bắt người khác phải ngắm, nhìn, nghe và thưởng thức.

Đúng là, chuyện của “Trời”. Đúng là, chuyện của sinh viên sắp tốt nghiệp. Có chút nhẹ nhàng, có chút mơ mộng, có chút thê lương và có chút đắng đắng.

tâm sự, trái tim có nắng, Uncategorized

BẠN HỎI TÔI: “THƯ VIỆN LÀ GÌ”

Tôi sẽ trả lời: “là nơi cho tôi trải nghiệm mới, khám phá điều mới và tơ tưởng trong suy nghĩ của mình”.

Cứ tưởng sẽ chẳng còn lần nào bước chân vào thế giới sách vở này, nhưng mọi thứ lại diễn ra thật tình cờ, để tôi trở lại nơi ấy sau 3 năm dài đằng đẵng. Nhớ không nhầm thì đây là lần thứ ba tôi bước chân vào thư viện. “BA” là ít hay là nhiều? Có thể là ít so với những người ham học như bạn nhưng cũng có thể là nhiều so với những người lười học như tôi chăng?

Nắng! Cái nắng tát vào mặt sau ô cửa kính, khó chịu mà thích thú. Cái nắng gay gắt ngoài sân trường như muốn đập tung ô kính nhỏ, đổ bộ vào trong góc phòng bé bé, xíu xíu này.

wallpaper-2780975-88781

Lần đầu ngồi góc này, cảm nhận một mình sự yên tĩnh lạ lùng của khuôn viên trường. Không ồn ào, náo nhiệt như khuôn viên trung tâm. Lúc này, khi thời tiết đang lúc kinh hoàng nhất, ngột ngạt nhất, trông nó lại càng cô đơn, tĩnh lặng đến lạ. Không một bóng người, chỉ còn những hàng cây im lặng đứng nhìn nhau. Không một chút gió để tạo nên những âm thanh xào xạc của tiếng lá rơi. Nếu có một phép màu, có lẽ lúc này, tôi sẽ mang một cơn gió đi qua để những cành cây được đung đưa mình. Gió khẽ qua cửa sổ, bay vào trong phòng kín. Đôi bàn tay đưa ra, tôi tình nguyện nhận lấy những gì chân thực nhất mà cơn gió ấy mang đến.

Mát! Một cảm giác thực sự mát sau những ngày giam mình trong “hỏa lò” tại Hà Nội. Nhưng, không phải là gió của tôi, mà là gió của thư viện, gió lạnh phả ra từ những chiếc quạt trần, quạt gió to to được xếp sắp ngay ngắn. Có lẽ, chính sự mát lạnh này đã đưa tôi bước chân vào nơi đây? Thật nực cười nếu nói, tôi vào đây chỉ để tránh nóng, tránh xa cái lớp học xô bồ kia.

Nghĩ lại thấy đau, thấy xót, thấy sâu cay. Bản thân như một viên đá tối màu thô kệch xếp sau những viên đá chói sáng lung linh. Sần sùi, xấu xí, lạc lõng trong một thế giới cạnh tranh và bon chen. Nhưng viên đá ấy vẫn luôn vươn mình, tỏa chút ánh sáng yếu ớt. Tin có một ngày, viên đá sẽ làm nên kỳ tích, không phải kỳ tích cho người khác mà là kỳ tích cho chính bản thân nó. Thấy đắng, mà vẫn muốn cười.

Nếu bạn hỏi tôi: “thư viện là gì?”. Tôi sẽ trả lời: “là nơi cho tôi trải nghiệm mới, khám phá điều mới và tơ tưởng trong suy nghĩ của mình”.