blog, tâm sự, tản văn, Uncategorized

Hạnh phúc của mình – Hãy để mình tự nắm!

28/06/2017

Lại là tháng 6, lại là những giọt mưa, lại là những ngày trời dông bão. Dường như cảm xúc đã quá quen với mùi vị thân thuộc này. Một chút ngọt của nước, một chút mặn của thiên nhiên và chút gì đó cay cay nơi đáy lòng.

Trong một ngày không biết gọi tên, mưa, từng hạt, từng hạt khẽ rớt xuống bên ô cửa sổ như muốn gọi tên ai đó. Thật mãnh liệt. Thật da diết. Rào rạt, cuộn trào và trũ xuống mặt đất. Tâm hồn nó ngay lúc này muốn được thoát mình và nhảy lên cùng điệu nhạc zumba.

pexels-photo-208147

Lạ thật!

Cô gái tuổi 24, không tình, không tiền, không người thân bên cạnh nhưng cũng không sợ cô đơn. Người ngoài nhìn vào có thể thấy kỳ lạ và rỉ tai nhau “điên thật rồi”. Nhưng không chút bối rối, nó kiên định và vững vàng như một viên đá sần sùi và thô kệch đang cố gắng chuyển mình để trở nên thật xinh đẹp.

Ngẫm lại cuộc đời, ngẫm lại con người, ngẫm lại xã hội. Sự thật, dù bao năm trải qua, bao năm phát triển thì định kiến vẫn mãi là định kiến, có thay đổi cũng chỉ là chiều ngang, còn bản chất chưa bao giờ xê dịch và có chút cảm thông.

Người ta bảo, con gái ai rồi cũng sẽ có ngày bước lên xe ha và dừng chân nơi bến đỗ của mình. Nhưng với nó, “KHÔNG” chính là câu trả lời. Tương lai có thể thay đổi, nhưng hiện tại, nó độc lập với dòng suy nghĩ này của chính mình.

Hạnh phúc của nó không phải là tình yêu, không phải là bến đỗ có ai đó chờ. Mà hạnh phúc của nó là được tung cánh và bay cao trên một vùng trời tự do. Không chút do dự, không chút đắn đo. Hạnh phúc này không phải là điên cuồng hay khác biệt, đó đều là lựa chọn của mỗi người, sự khác biệt chỉ nằm ở thứ chúng ta chọn là gì mà thôi.

sea-man-person-holiday

Nếu người ta thích sự dừng chân an toàn thì nó lại thích những bến bờ mạo hiểm, nơi nó có thể phiêu lưu trong trí tưởng tượng phong phú của mình, cầm cây bút trên tay viết vài dòng cảm xúc và vẽ một vài hình thù thú vị, rồi cất vào túi và bước đi. Lặng lẽ cũng được, ồn ào cũng được, miễn là tự mình bước đi là nó đủ thấy an yên rồi.

Nó, không lấy cách sống của mình để đánh giá cách sống của người khác. Bởi với nó, mỗi người để có lý tưởng sống, mục tiêu sống khác nhau. Không thể nói cô gái 18 tuổi với mơ ước lấy chồng là ấu trĩ, một chàng trai lao động chân tay là kém cỏi, một người nhiều năm không thay đổi là hèn nhát,…

Tiền có thể mang lại cho bạn vật chất, cấp bậc có thể mang lại cho bạn tiếng tăm. Nhưng tỉ phú không có nghĩa là giàu. Mà nông dân không có nghĩa là nghèo. Giàu vật chất hay giàu tình cảm, mỗi người đều có lựa chọn của riêng. Và nó đã lựa chọn cái gọi là tự do.

Bạn – sẽ chỉ hài lòng với cuộc sống nếu bạn sống đúng với những gì bạn muốn có. Đừng bắt người khác phải sống theo mình và cũng đừng bắt mình phải sống theo người khác. Hạnh phúc của mình – Hãy để mình tự nắm!

Advertisements
blog, tâm sự, Uncategorized

Viết cho những ngày cuối tháng 6

26/06/2016

Chớp mắt, thời gian trôi qua nhanh như một cơn gió để khi nhìn lại khiến bao người phải giật mình và nuối tiếc.

Tháng 6 năm nay cũng phượng nở, cũng ve sầu, cũng bằng lăng tím biếc mọi nẻo đường. Nhưng sao khiến lòng người bang khuâng đến lạ.

Liệu có phải tháng 6 không mưa, không những trận mưa rào rả rích?  Hay tháng 6 không nắng, những cái nắng nóng như cứa vào từng manh da, miếng thịt của con người? Tháng 6 yên bình cứ thế tĩnh lặng trôi qua. Nhẹ nhàng nhưng cũng đủ dâng lên những xúc cảm xao xuyến, những nhịp đập lâng lâng.

pexels-photo-386025

Nhớ lắm, những tháng ngày ấy. Những tháng ngày náo nhiệt vào hồn nhiên. Những kỳ nghỉ hè ấm cúng bên người thân và gia đình. Những khoảnh khắc hạnh phúc mà nếu được quay lại có lẽ không bao giờ muốn bước tiếp tới tương lai.

Đúng là, hạnh phúc đơn giản lắm. Đôi khi, chỉ là là nụ cười trìu mến của ai đó, hay đơn giản chỉ là được bước những bước chân về nhà. Chỉ vậy thôi, cũng đủ để người ta tận hưởng và sâu cay trong những cung bậc cảm xúc.

Có lẽ người ta đã đúng, càng trưởng thành chúng ta sẽ càng biết trân trọng và yêu thương gia đình hơn. Bởi lớn rồi, ta mới nhận ra: không ai cho không ai cái gì trừ tình thương của cha mẹ. Khi cuộc đời bạc bẽo rồi, khi dòng đời chảy ngược rồi, ta mới thấm những gì mà cha mẹ luôn dành cho ta.

24 cái tuổi xuân biêng biếc trôi qua mà sao vẫn thấy hoài là còn nhỏ. Vẫn muốn được vỗ về bên bàn tay âu yếm. Có lẽ người ta lại đúng nữa, “con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”. Có lẽ  cũng bởi thế mà dù cho ta có trưởng thành và bao tuổi chăng nữa, thì dưới bàn tay mẹ, con mãi là đứa trẻ thơ.

Tháng 6 không mưa, nắng dịu nhẹ

Cô gái nhỏ một mình nhớ người thân

Cầm cây bút trên tay và viết dại

Viết những dòng cảm xúc bang khuâng.

-Hà Nội, ngày tháng 6 sắp qua-

tâm sự

Ngày hôm qua đã từng – Ngày hôm nay đã đi – Ngày mai sẽ tới

Có những ngày bàn chân như mắc kẹt tại vũng lầy sâu và không thể thoát ra được. Cảm xúc, lý trí tất cả cùng rối giăng và vướng víu. Mây xanh cũng trở nên xam xịt. Gió bão bùng cũng trở lên tĩnh lặng vô thường. Một cơn mưa rào bất chợt ập tới làm con người ta chỉ muốn lặng mình trong những giai điệu của mưa. Muốn ướt cùng những giọt nước trời. Muốn tan cùng những giọt mưa tan. Để tảng băng nặng trĩu tan dần và biến mất.

65366-1

Đam mê. Đã từng nghĩ rất nhiều đến những điều mà người ta vẫn gọi là hoài bão, là lý tưởng và là mục tiêu của cuộc đời. Luôn rực cháy ngọn lửa hy vọng, luôn khao khát và tìm kiếm cơ hội để bản thân được thỏa mãn với ước muốn và giấc mơ lâu dài của mình.

Nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng như mọi người vẫn nghĩ. Như cơn bão cuộn trào khi bàn chân sắp bước về vạch đích. Tất cả chỉ trong một tích tắc mà người ta gọi là định mệnh. Thất bại – ê chề và hờn tủi. Sự thật phũ phàng như muốn xé tan bầu trời xanh biếc mà nó từng nuôi dưỡng. Buồn, buồn lắm. Đau, đau lắm. Tủi, tủi lắm. Hận, cũng hận lắm.

Đúng là chuyện của người vẫn nên để trời tính cho. Dù con người chúng ta có từng lên kế hoạch chi tiết như thế nào thì chỉ trong một khoảnh khắc nhỏ bé, mọi thứ đều có thể biến mất cùng bão giông và lốc tố. Và sau cùng, con người vẫn phải đầu hàng trước thiên nhiên.

Người ta bảo, nó sinh ra không phải dành cho thứ nó thích. Người ta khuyên nó nên từ bỏ và tìm kiếm những cơ hội khác cho mình. Ừ thì, có phải ai sinh ra cũng có tài để làm những điều mình vốn mong ước và hy vọng đâu. Chưa có kinh nghiệm thì có thể bù đắp. Chưa có khả năng thì có thể bồi dưỡng.

Đường còn dài và trời vẫn còn xanh. Còn đam mê là còn được cháy. Còn hy vọng là còn có niềm tin. Dù mây có đen và trời có bão, hãy cứ cố gắng cho những điều mình ấp ủ. Đã có đam mê thì hãy vững tin và chiến đấu đến cùng.

Câu chuyện buồn rồi cũng sẽ trôi qua. Niềm vui rồi cũng sẽ tìm thấy. Một chút thất bại là để bản thân mạnh mẽ, lấy đà và bước tiếp bước xa hơn.

Ngày hôm qua đã từng – Ngày hôm nay đã đi – Ngày mai sẽ tới.

blog, câu chuyện, story, tâm sự

“Thà cô đơn, cô đơn cho trọn kiếp, chứ biết nhau làm chi, để rồi mới thoáng hạnh phúc đã lại cô đơn.”

Cái cảm giác lưng chừng như vậy, nó làm người ta chết dần, chết mòn. Mà…mấy người ác lắm, viện lý do cô đơn để làm người ta đau…”

Qua hai lăm nhìn lại, thấy cuộc đời như một cuộc hành trình.

Ngày nào còn được đi, được nhìn, được nghe, được gặp gỡ mọi người, được ghi lại những trải nghiệm của bản thân là còn được sống. Sống mãnh liệt, sống rất yêu thương.

Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Nhưng rồi nhanh chóng quên đi sự ủy mị thoáng qua, nhận ra rằng muốn đến được đích, thì phải bước đi trước đã. Thứ quan trọng không chắc nằm ở đích đến, mà nằm rải rác dọc đường đi, nếu chú ý tìm, sẽ tự dưng bắt gặp.

Trích: “Lưng Chừng Cô Đơn”

Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch

 

blog, câu chuyện, tâm sự

“LẠC”

Rồi sẽ ra sao nếu bản thân cứ như vậy, cứ ruồng rẫy, xa dần với chúng bạn? Chỉ còn một tâm hồn trống trải và cô đơn? Sợ hay không sợ? Thực sự, bản thân cũng không thể giải thích.

IMG_20150606_1

Giống như một sự trả giá. Những mối quan hệ, những người bạn thân thiết, chính bản thân đã làm chúng dần dần trở nên xa cách mà giờ cảm thấy lạc lõng, buồn lặng đến lạ.

Nếu như cái câu “mày còn đó không?” mang đến niềm vui, niềm hạnh phúc vô vàn khi bạn bè vẫn còn quan tâm và hỏi thăm; thì sau dăm ba câu nói bập bõm, người ta lại kết thúc thờ ơ bằng “thôi tao đi ngủ đây”.

Tệ, rất tệ. Buồn, rất buồn. Và thê lương, thực sự rất cay nghiệt.

Lạc lõng, rồi lại chìm vào trong cảm xúc. Bấy lâu nay, bản thân đã làm gì? Những người bạn, chúng nó đã làm gì? Sự thân thiết nay đâu còn? Những câu chuyện ngày xưa đâu thấy. Chỉ thấy một khoảng cách vô thường, lạnh lẽo và buốt giá.

Rồi sẽ ra sao nếu bản thân cứ như vậy, cứ ruồng rẫy, xa dần với chúng bạn? Chỉ còn một tâm hồn trống trải và cô đơn?Sợ hay không sợ? Thực sự, bản thân cũng không thể giải thích. Cảm giác mọi thứ dần trở nên thật vô nghĩa.

Ngày mai sẽ ra sao? Ngày mai sẽ như thế nào? Thật chưa từng nghĩ đến và thật không muốn nghĩ tới. Muốn trở lại làm một đứa con thơ ngây dại, vô âu, vô tư và hồn nhiên.

Nhưng, cuộc sống đâu có những thứ dễ dàng như vậy. Lịch sử đâu thể lặp lại. Vận mệnh đâu thể xoay ngược. Lại chỉ cố thể cố gắng cho hiện tại và cho tương lai.

tâm sự

SẮP TỐT NGHIỆP RỒI SAO???

Sẽ chẳng còn mấy những ngày chúng ta bên nhau cười đùa, quây quần như thế này. Rồi mỗi đứa mỗi nơi, mỗi đứa sẽ lại bận rộn với hàng tá công việc của riêng mình. Những giây phút của đời sinh viên, vô tư, vô lo dần dần sẽ khép lại. Rồi cánh cửa mới sẽ mở ra, không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng cứ tin đi và hãy tin đi. Tụi nó và bản thân mình, tất cả đều sẽ ổn, đều sẽ nở hoa. Chỉ là thời gian để những nụ hoa chúm chím nở thành những bông hoa tươi thắm, đẹp rạng ngời mà thôi.

Bên ly trà đá, vẫn những câu chuyện ấy, vẫn những chủ đề ấy, vẫn những cảm xúc “lạc” ấy và vẫn những con người ấy. Nhưng dường như, bản thân nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn.

Có những tâm sự muốn nói ra nhưng lại giữ trong lòng, cất đi vào sâu thẳm. Cứ cười đùa, vui vẻ, lạc quan và yêu đời. Tương lai mà, ta đâu thể biết trước được. Số phận mà, ta đâu thể định đoạt được.

Bầu trời như hiểu được tâm trạng của mấy con nhóc mệt phờ người sau quãng thời gian thi cử căng thẳng. Nóng nực, bê bối, nắng mỉm cười rạng rỡ và cơn mưa rào đầu hạ. Tất cả được hòa trộn với nhau như trêu đùa từng đứa. Nắng – mưa thật thất thường giống như suy nghĩ lẫn lộn, không đầu, không cuối, không điểm tựa, không vạch xuất phát, không đích đến của những đứa sắp bị đuổi khỏi trường – thật điên điên và khùng khùng. Trời – chẳng đẹp đẽ gì, nhưng lúc nào cũng tự cho mình cái quyền bắt người khác phải ngắm, nhìn, nghe và thưởng thức.

Đúng là, chuyện của “Trời”. Đúng là, chuyện của sinh viên sắp tốt nghiệp. Có chút nhẹ nhàng, có chút mơ mộng, có chút thê lương và có chút đắng đắng.

tâm sự, trái tim có nắng, Uncategorized

BẠN HỎI TÔI: “THƯ VIỆN LÀ GÌ”

Tôi sẽ trả lời: “là nơi cho tôi trải nghiệm mới, khám phá điều mới và tơ tưởng trong suy nghĩ của mình”.

Cứ tưởng sẽ chẳng còn lần nào bước chân vào thế giới sách vở này, nhưng mọi thứ lại diễn ra thật tình cờ, để tôi trở lại nơi ấy sau 3 năm dài đằng đẵng. Nhớ không nhầm thì đây là lần thứ ba tôi bước chân vào thư viện. “BA” là ít hay là nhiều? Có thể là ít so với những người ham học như bạn nhưng cũng có thể là nhiều so với những người lười học như tôi chăng?

Nắng! Cái nắng tát vào mặt sau ô cửa kính, khó chịu mà thích thú. Cái nắng gay gắt ngoài sân trường như muốn đập tung ô kính nhỏ, đổ bộ vào trong góc phòng bé bé, xíu xíu này.

wallpaper-2780975-88781

Lần đầu ngồi góc này, cảm nhận một mình sự yên tĩnh lạ lùng của khuôn viên trường. Không ồn ào, náo nhiệt như khuôn viên trung tâm. Lúc này, khi thời tiết đang lúc kinh hoàng nhất, ngột ngạt nhất, trông nó lại càng cô đơn, tĩnh lặng đến lạ. Không một bóng người, chỉ còn những hàng cây im lặng đứng nhìn nhau. Không một chút gió để tạo nên những âm thanh xào xạc của tiếng lá rơi. Nếu có một phép màu, có lẽ lúc này, tôi sẽ mang một cơn gió đi qua để những cành cây được đung đưa mình. Gió khẽ qua cửa sổ, bay vào trong phòng kín. Đôi bàn tay đưa ra, tôi tình nguyện nhận lấy những gì chân thực nhất mà cơn gió ấy mang đến.

Mát! Một cảm giác thực sự mát sau những ngày giam mình trong “hỏa lò” tại Hà Nội. Nhưng, không phải là gió của tôi, mà là gió của thư viện, gió lạnh phả ra từ những chiếc quạt trần, quạt gió to to được xếp sắp ngay ngắn. Có lẽ, chính sự mát lạnh này đã đưa tôi bước chân vào nơi đây? Thật nực cười nếu nói, tôi vào đây chỉ để tránh nóng, tránh xa cái lớp học xô bồ kia.

Nghĩ lại thấy đau, thấy xót, thấy sâu cay. Bản thân như một viên đá tối màu thô kệch xếp sau những viên đá chói sáng lung linh. Sần sùi, xấu xí, lạc lõng trong một thế giới cạnh tranh và bon chen. Nhưng viên đá ấy vẫn luôn vươn mình, tỏa chút ánh sáng yếu ớt. Tin có một ngày, viên đá sẽ làm nên kỳ tích, không phải kỳ tích cho người khác mà là kỳ tích cho chính bản thân nó. Thấy đắng, mà vẫn muốn cười.

Nếu bạn hỏi tôi: “thư viện là gì?”. Tôi sẽ trả lời: “là nơi cho tôi trải nghiệm mới, khám phá điều mới và tơ tưởng trong suy nghĩ của mình”.